Skip to main content

Review phim Minamata (2021) Thảm Họa Minamata của Johnny Depp

 


Minamata lấy bối cảnh vào năm 1971, Johnny Depp đóng vai phóng viên nhiếp ảnh Eugene Smith, người chuẩn bị sống ẩn dật và chia tay với cuộc sống nhiếp ảnh. Eugene được giao nhiệm vụ cuối cùng từ biên tập viên của Tạp chí Life, Robert Hayes (do Bill Nighy thủ vai), thu thập tin tức từ thành phố biển Minamata của Nhật Bản, nơi đã bị tàn phá bởi chất độc thủy ngân. Được hỗ trợ bởi phiên dịch viên người Nhật Aileen (do Minami thủ vai) và sự ủng hộ của dân địa phương – những người phải chịu ảnh hưởng trực tiếp của chất độc thủy ngân, Eugene đã phơi bày sự thật tàn khốc và tội ác của Tập đoàn quốc gia Chisso trong nhiều thập kỷ.

Phim được dựa trên sự kiện có thật về căn bệnh Minamata (được đặt theo tên thành phố biển bị ô nhiễm), một chứng rối loạn thần kinh do chất độc thủy ngân thải xuống vịnh Minamata và biển Shiranui của tỉnh Kumamoto, Nhật Bản bởi tập đoàn hóa chất Chisso. Hàng nghìn người dân địa phương tiêu thụ hải sản nhiễm thủy ngân xuất hiện các triệu chứng tê liệt, mất cảm giác và suy giảm chức năng cơ. Nghiêm trọng hơn là dẫn đến điên loạn, hôn mê và tử vong. Đây là thảm họa ô nhiễm công nghiệp kinh khủng nhất mà thế giới từng chứng kiến, và những ảnh hưởng của nó vẫn còn kéo dài cho đến ngày nay.

Là nhân vật nổi bật trong phong trào đấu tranh vì căn bệnh Minamata vào đầu những năm 1970, Aileen và chồng W. Eugene Smith, đã giúp phơi bày sự thật khiến cả thế giới chấn động thông qua một bài viết phóng sự được đăng trên tạp chí “Life” vào năm 1972.

Minamata-2021

Review phim Minamata 2021

Đối với những người có tuổi, từ “Minamata” có thể gợi lên ký ức tức thì và giật mình - đó là các bức ảnh chụp những cơ thể cong và khuôn mặt đăm đăm của những đứa trẻ sinh ra bị dị tật toàn thân do nhiễm độc thủy ngân ở một làng chài ở miền nam Nhật Bản.

Nhiếp ảnh gia người Mỹ W. Eugene Smith phơi bày sự kiện này và đó là một trong những câu chuyện tuyệt vời trong lịch sử nhiếp ảnh tài liệu. Smith và trợ lý người Mỹ gốc Nhật Aileen (người sau này đã trở thành vợ ông) sống tại một ngôi làng trong hai năm, từ năm 1971 đến năm 1973, trong một chiến dịch đòi công lý cho các gia đình nạn nhân.

Công ty, Chisso Fertilizer, đã đấu chiến đấu rất dữ dội và dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để trốn tránh trách nhiệm. Nhưng khi  những bức ảnh của Smith được xuất bản trên tạp chí Life vào năm 1972, ván cờ được lật ngược tình thế.

Cốt chuyện này sẽ khiến bất kỳ nhà sản xuất phim nào cũng phải e ngại. Bạn có muốn làm một bộ phim về những đứa trẻ dị dạng không? Cuối cùng, bộ phim đã được thực hiện nhờ kinh phí chắp vá từ các nhà tài trợ khác nhau, và sự ủng hộ không chính thống của nó có thể đã giúp bộ phim giữ được tính toàn vẹn nghệ thuật nhất định.

Phim là một bối cảnh độc đáo về phương Tây: một tay súng già nua (dùng máy ảnh thay cho súng) đến một thị trấn đầy rẫy rắc rối. Kẻ xấu thì đánh nhầm người. Ông ta không còn tin vào bất cứ điều gì nữa - điều đó khiến ông trở nên nguy hiểm. Cuộc chiến khiến cả người anh hùng bất đắc dĩ và dân làng chịu thiệt hại. Thêm vào câu chuyện vài thanh katana là bạn có bộ phim Seven Samurai. Thêm một đứa trẻ bất hạnh với thân thể là bạn có bộ phim giống như Shane.

shane
Poster phim Shane


Dù người ta nghĩ gì về Johnny Depp, và anh ấy đang làm rất tốt việc xa lánh người hâm mộ của mình, thì màn trình diễn này đầy chất lượng và gai góc. Anh ta đã nhập vai rất tốt. Gene Smith là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng khó tính trước cả vụ Minamata. Ông ta bị thương vì mìn trong cuộc chiến ở Thái Bình Dương, và mất 2 năm với hàng loạt các cuộc phẫu thuật. Ông ít được coi là đã phát minh ra cách viết bài luận bằng ảnh sau cuộc chiến đó, và anh ta đã chiến đấu với hầu hết các biên tập viên và đồng nghiệp của mình khi họ làm ông thất vọng. Cuối những năm 1960s, ông bỏ lại vợ và các con đến sống trong một căn gác xép ở New York, chụp ảnh đường phố qua các lỗ nhỏ trên cửa sổ thay vì ra ngoài đường chụp.

Cuộc sống khi ấy của ông là sự lẫn tạp trong cơn mê của rượu, sự giễu cợt của người đời, và thuốc giảm đau. Rồi một phiên dịch viên trẻ đẹp người Nhật Bản tên Aileen (Minami) khiến ông hòa nhập cuộc sống bằng một yêu cầu: Ông phải đến Minamata, mọi người cần ông. Biên tập tạp chí Life khi ấy, Bill Nighy, đồng ý với chuyến đi - nghĩ rằng đó có thể là chuyến cuối cùng của Smith.

Bộ phim không sắp đặt câu chuyện theo từng bước, nhưng đó là lợi thế của nó. Nó làm cho phim ít bóng bẩy hơn, thô ráp. Khi đến làng chài, Smith nhận ra rằng không ai muốn bị chụp ảnh, đặc biệt là những đứa con ốm yếu của họ. Điều đó biến bộ phim thành một bài kiểm tra về vai trò của nhiếp ảnh tĩnh trong thế kỷ 20 cho đến thời điểm này, và ý cho rằng vai trò vị trí của nó sắp kết thúc.

Nhân vật của Nighy đang cố gắng giữ cho tạp chí Life sống sót với các hình thức truyền thông mới - đặc biệt là truyền hình - khi nó thể hiện thế giới bằng hình ảnh chuyển động đầy sắc màu. Còn với thiên tài Eugene Smith - máy ảnh đen trắng và 35mm - đang trên đà tuyệt chủng. Minamata trở thành tiếng hô xung trận lần cuối của ông, cũng như cột mốc quan trọng cuối cùng của thế giới nitrat bạc. 

Levitas nhận ra sức mạnh của một bức ảnh duy nhất trong cả một cấu trúc, một bức ảnh là nơi bắt đầu và cũng có thể kết thúc câu chuyện. Các bức ảnh vụ Minamata nổi tiếng với một bức ảnh đặc biệt, bức chân dung đau lòng của một người phụ nữ đang tắm cho đứa con ốm yếu, chân tay siêu vẹo,trong bồn tắm truyền thống của Nhật Bản. Đó là một bức chân dung của sự dịu dàng và tình yêu tuyệt vời, nhưng nó cũng là bức tranh về cơn thịnh nộ của một nhiếp ảnh gia. Bộ phim, ở một khía cạnh nào đó, là minh chứng cho lòng tin cần thiết để tạo ra tấm hình đó. 

Câu chuyện của huyền thoại Eugene Smith

Trong nhiều thập kỷ, tập đoàn Chisso của Nhật Bản đã thải methyl thủy ngân và các kim loại nặng khác vào nước trôi ra Vịnh Minamata, một sản phẩm phụ trong quá trình sản xuất hóa chất của họ. Hợp chất cực độc đã bị sinh vật biển hấp thụ và sau đó người dân địa phương lại bắt cá ăn dẫn đến dị tật bẩm sinh khủng khiếp cho những đứa trẻ sinh ra. Sau nhiều năm làm việc không mệt mỏi của các nhà hoạt động Nhật Bản, chính phủ cuối cùng đã thừa nhận nguyên nhân của vấn đề vào năm 1968.

W. Eugene Smith

Năm 1971, phóng viên ảnh nổi tiếng W. Eugene Smith đã đến Nhật Bản cùng người vợ thứ hai Aileen Mioko Smith theo yêu cầu của một trong những nhà hoạt động. Trước khi đi về phía nam đến Minamata, Smith đang dạo quanh Tokyo thì một sinh viên mới tốt nghiệp đại học đã nhận ra anh. Cuộc gặp gỡ tình cờ dẫn đến việc Smith thuê Takeshi Ishikawa làm trợ lý.

 

Eugene Smith
Eugene Smith vào năm 1974, đang ở một cửa hàng sushi tại Nhật

Mặc dù Smith chỉ định ở lại trong ba tháng, nhưng cuối cùng anh, Aileen và Takeshi đã ở lại Minamata trong ba năm để thực hiện bài luận ảnh cuối cùng của Smith trước khi ông qua đời vào năm 1978.

Trong số hàng nghìn bức ảnh mà Smith đã chụp được trong thời gian đó, gây xôn xao nhất là tấm hình chân dung mang tên "Tomoko Uemura in Her Bath"  - khoảnh khắc Ryoko Uemura đang ôm đứa con gái dị tật của mình, Tomoko, đang nằm trong một chiếc bồn tắm ngâm rượu truyền thống của Nhật Bản.

Jim Hughes, người viết tiểu sử của Smith, tiết lộ trong Digital Photojournalist rằng Ryoko đã gợi ý cho Smith và mời nhiếp ảnh gia vào khu vực tắm cho con cô chứ không phải ông tự ý đi vào. 

Eugene Smith

Bức ảnh này là một trong những bức ảnh sâu sắc nhất từng được thực hiện: ngoài một nỗi kinh hoàng và bi kịch cụ thể, bức ảnh còn đại diện cho lòng trắc ẩn và tình người. Tất nhiên, liệu cái phổ quát có được ưu tiên hơn cái riêng hay không, là một câu hỏi có thể không bao giờ được trả lời thỏa đáng cho tất cả mọi người… Bỏ tất cả những mục đích tốt sang một bên, tôi tin rằng sẽ là một điều bất lợi, tôi tin rằng, tước đi khoảnh khắc đó của thế giới, hay Gene.

Bức ảnh là một phần của bài luận ảnh trên tạp chí Life có tựa đề “Death-Flow from a Pipe” (tạm dịch “Dòng chảy tử thần từ một cái ống”) đã gây chú ý toàn cầu về Chisso Corp và căn bệnh Minamata. Theo nhiều cách, bức ảnh đã vượt qua giới hạn về con người và trở thành một biểu tượng về tình người và tác hại của ô nhiễm môi trường.

Nhưng nó cũng khiến gia đình Uemura bị giám sát gắt gao, vốn phải đối mặt với những nghi vấn của báo chí và cáo buộc trục lợi. Sau khi Smith qua đời vào năm 1978, bản quyền của tác phẩm Minamata đã được chuyển cho người vợ góa của ông là Aileen (những đứa con của Smith từ cuộc hôn nhân đầu tiên đã được nhận lại các tác phẩm khác của ông). Năm 1997, nhân kỷ niệm 20 năm ngày mất của Tomoko, một công ty truyền hình của Pháp đã liên hệ với gia đình Uemura để xin quyền xuất bản hình ảnh. Quá mệt mỏi, gia đình Uemura đã từ chối các yêu cầu xin phép phỏng vấn & sử dụng hình ảnh.

W. Eugene Smith
W. Eugene Smith

Nhưng sau đó, Aileen đã đến gặp họ và theo Jim Hughes, đồng ý “trả lại” hình ảnh cho gia đình và nhượng quyền sử dụng. Năm 2001, Aileen đã viết một bài luận tiết lộ về quyết định không cho phép công bố hình ảnh Tomoko sau nhiều năm tham khảo ý kiến ​​của gia đình Uemura. Cô ấy đã giải thích:

Bức ảnh này sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu nó không tôn vinh Tomoko. Bức ảnh này sẽ là một sự thô tục nếu nó tiếp tục được phát hành trái với ý muốn của Tomoko và gia đình cô. Bởi vì đây là một tuyên bố về cuộc đời của Tomoko, nó phải tôn vinh cuộc sống đó và bằng cái chết của cô ấy.

Comments

Popular posts from this blog

Pipeline (2021) Quái Vật Ống

  Hàn Quốc có hơn 1.200 km đường ống dẫn dầu, là huyết mạch của đất nước. Geon-woo (Lee Soo-hyuk), một chủ công ty lọc dầu giàu có, lập kế hoạch ăn cắp dầu từ đường ống dẫn giữa Honam và đường cao tốc Seoul-Busan trong vòng một tháng. Pin Dol (Seo In-guk), kỹ sư khoan dầu giỏi nhất Hàn Quốc biệt danh là Drill Bit, thành lập một đội để tiến hành vụ trộm bất khả thi. Tiến trình trộm dầu lên tục bị trì hoãn bởi những khó khăn và vướng mắc liên tục xảy ra, nhất là sau khi cảnh sát lần ra dần được manh mối, còn ông chủ thì đe dọa buộc đẩy nhanh tiến độ. Hắn cũng lên sẵn một kế hoạch tàn độc để xóa sạch mọi chứng cứ sau khi hoàn thành công việc.

The White Lotus S01 (2021) Resort Sen Trắng

  Mọi người mong đợi điều gì từ kỳ nghỉ của họ? Nghỉ ngơi? Chắc chắn rồi. Vui vẻ? Đúng luôn. Họ muốn một tuần trong năm để bù đắp cho 51 tuần khác; để làm cho họ yêu, hoặc yêu trở lại; để củng cố mối quan hệ gia đình; để được yên thân; để tạo ra những ký ức chết chóc; để triệu hồi ma thuật.

Anh Hùng Xạ Điêu (2021) - Các bản phim điện ảnh

  Anh Hùng Xạ Điêu phim điện ảnh 2021 gồm 2 tập phim riêng biệt là Hàng Long Thập Bát Chưởng và Cửu Âm Bạch Cốt Trảo. Phim dựa theo bản remake của chính Kim Dung năm 2003, nhận được nhiều đánh giá trái chiều của khán giả và giới phê bình điện ảnh.